Tác giả: Đào Đức Tuấn
Cái gì cũng có sự khởi đầu. Một năm ở Việt Nam khởi đầu bằng ba ngày Tết. Và quan trọng nhất trong ba ngày này, rõ ràng là ngày Nnguyên đán – mùng Một Tết. Còn buổi sáng trong ngày này là một sự linh thiêng, bởi đó là buổi của nguyên đán tình yêu.
Ngày thơ, mỗi lần vang pháo giao thừa là bụng dạ tôi như nổ tung. Hầu như không còn thiết chuyện ngủ nghê, dẫu trẻ nhỏ có bao giờ thức xuyên đêm. Anh em tôi cứ thế mặc nguyên áo quần mới, nằm rục rịch rí rách trong mền, mong cho trời mau sáng. Bởi chúng tôi có quá nhiều chuyện để thực hiện khi mặt trời lên. Đầu tiên là việc đi đọ bụm pháo chuột với mấy đứa trong xóm, rồi kéo băng kéo nhóm đi biểu diễn thời trang đồ mới, rồi khoe mấy đồng cắc vừa được cha mẹ lì xì. Nói chung, trong ngày Tết thì phải gặp bạn bè trang lứa thì mới thoả được vui mừng, người lớn thì làm sao hiểu hết nỗi lòng của lũ trẻ.
Thuở bắt đầu xa nhà, trong buổi Nguyên đán này, tôi thường nghĩ về cha mẹ. Tôi không phải là người của bổn phận, người của nền nếp, thế nên luôn thiếu chu toàn với mẹ cha. Quan trọng hơn là cái cảm thấy trong tim mình để cội nguồn về đấng sinh thành, người tạo tác tôi bằng tình yêu bất tận. Và trong buổi nguyên đán này, phải về với mẹ cha thôi.
Khi đã lớn, hình ảnh người con gái tôi yêu luôn bao trùm mọi thứ. Thế nên buổi mai Nguyên đán, tôi không thể nghĩ gì khác hơn: Cô ấy. Thế nhưng một cô ấy cụ thể, tôi chưa có được, thành ra chỉ là nỗi ước ao rộn rực. Khi đã có được, thì trong buổi Nguyên đán, cô ấy cũng phải ở với gia đình, không thể ở bên tôi được. Bởi vậy, không gian của tôi dành cho cô ấy thật mênh mông, không thể gì đo đếm được.
Nguyên đán bây giờ, tôi đã là cha của mấy đứa con. Việc dĩ nhiên tôi phải làm là cúng kính, dàn xếp việc nhà và ngồi trước một ấm trà. Hôn nhân và tổ ấm gia đình, đòi hỏi người đàn ông một dũng cảm vô biên để chống chèo, che chắn. Trọng trách cuộc đời người đàn ông, dù không tính trước nhưng rồi cũng đến. Một giang sơn con con mình đã dựng nên. Tương lai của gia đình sẽ được tiếp nối bằng những đứa con. Có thể bắt mạch cuộc đời mình trong nhiều năm nữa, ngay bên ấm trà sau giao thừa. Cũng không lấy gì hồi hộp nhưng không hẳn hững hờ.
Thời gian là một điều kiện phải có của tình yêu. Và buổi Nguyên đán, lúc này, nhắc tôi: Nếu ta sống với thời gian bằng nỗi đam mê thì cuộc đời ta luôn là một Nguyên đán tình yêu. Đây là lúc gột mới hồn mình, làm lại từ đầu, sáng tạo tình yêu.
