(TITC) – Có những hành trình không bắt đầu bằng ánh nắng rực rỡ, mà bằng một sắc màu “giao thoa” giữa sáng và tối, như ngày tôi đặt chân đến Ronda, miền Nam Tây Ban Nha, nơi được mệnh danh là “viên ngọc quý trên vách đá”. Trong không gian huyền ảo ấy, thành cổ hiện lên đầy ma mị, thôi thúc bước chân lữ khách…
Ronda – thành phố nhỏ nép mình giữa vùng Andalusia nắng gió, không gây chú ý bằng những lời mời gọi ồn ào, mà bằng một sức hút âm thầm, bền bỉ như chính những vách đá dựng đứng ôm trọn lấy nó. Sự kết hợp độc đáo giữa lịch sử cổ kính, văn hóa đậm nét Địa Trung Hải và cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ khiến Ronda trở nên đầy bí ấn, “níu” du khách đi chậm lại, để nhìn kỹ hơn, và cảm sâu hơn.

Cầu Vĩnh Cửu Puente Nuevo
Cầu Vĩnh Cửu còn được gọi là Cầu Mới – cái tên đối lập với bề dày lịch sử lâu đời của cây cầu. Puente Nuevo là điểm nhấn làm nên sự lôi cuốn huyền thoại của Ronda. Cây cầu vòm đá này được xây dựng từ năm 1793, bắc qua hai hẻm núi cao 120m, nối liền El Mercadillo (thành phố mới) và La Ciudad (thành phố cổ) qua hẻm núi El Tajo sâu hun hút.
Đứng trên độ cao này, bạn sẽ choáng ngợp khi nhìn dòng Guadalevín cuộn mình qua lòng vực. Những du khách đã có dịp trải nghiệm vẻ hùng vĩ của dòng Guadalevín vào mùa mưa kể lại rằng, cảm giác đứng trên dòng nước dâng trắng xóa ầm ầm đập vào vách đá mang đến những cảm xúc thực sự khó tả. Bởi mọi thứ xung quanh dường như bị xóa nhòa, chỉ còn cái mong manh nhỏ bé của con người trước thiên nhiên rộng lớn. Có người chùn bước vì sợ hãi, nhưng cũng có người đứng lại thật lâu giữa cây cầu để “thưởng thức” bản hòa âm dữ dội của nước và đá…
Mưa ngày càng nặng hạt, gió rít lên ù ù qua vách núi. Nhưng dòng người vẫn lặng lẽ tiến về phía trước, áo khoác ướt sẫm, giày lấm nước. Có những gia đình dắt theo cả trẻ nhỏ, tay trong tay, vừa đi vừa né những vũng nước loang trên lối đá. Tôi hòa vào dòng người ấy và men theo con đường khoảng 2km để vòng xuống một ngọn núi thấp hơn. Từ góc nhìn này, có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn khối kiến trúc khổng lồ treo mình giữa trời và đất, một tuyệt tác kiến trúc của người Tây Ban Nha xưa.

Ở vị trí này, tôi có cảm giác mình bé nhỏ như cây nấm mọc dưới gốc cây cổ thụ trong rừng sâu. Trước mắt là những tảng đá nặng hàng tấn nối liền với nhau hình cầu vồng mềm mại mà khắng khít nối liền 2 ngọn núi. Không rõ người xưa dùng chất liệu gì để gắn kết các tảng đá với nhau. Không chỉ có vậy, điều gây kinh ngạc hơn là móng của bức tường đá khổng lồ này bắt đầu từ điểm sâu nhất của con vực hun hút – nơi chúng tôi dù căng mắt để quan sát cũng không nhìn thấy đáy. Quả là trí tuệ siêu việt. Nếu không đọc qua quá trình lịch sử hình thành của thành phố thì tôi đã nghĩ rằng chỉ có mẹ thiên nhiên mới có thể tạo nên một “tác phẩm” khủng như thế. Điều này càng khiến cho chúng tôi thán phục về tầm nhìn kiến trúc, mỹ thuật kinh điển của những kiến trúc sư Tây Ban Nha gần ba trăm năm trước. Họ đã biến Ronda trở thành Thành phố cổ kính đầy sức hút.
Đấu trường bò tót Plaza de Toros de Ronda
Điểm dừng chân thứ hai ở Ronda là đấu trường bò tót Plaza de Toros de Ronda. Được xây chủ yếu từ đá cẩm thạch và gạch nung, mang đến vẻ ngoài vững chãi và oai nghiêm. Qua bao thăng trầm của thời gian, đến nay đấu trường vẫn nguyên vẹn như thủa ban đầu với hai tầng hình vòm phủ một màu vàng đất óng ả. Theo quan niệm của người Tây Ban Nha, màu vàng gắn liền với lịch sử thịnh vượng và sự giàu có của vương quốc hàng ngàn năm tuổi.

Mua vé tham quan 9 Euro, tôi bước vào một không gian cổ xưa và mường tượng ra tiếng reo hò của 5.000 khán giả trên khán đài vang lên trong những trận đấu bò tót đầy kịch tính. Những chiếc cổng ra vào của các chú bò tót được mở – đóng bằng nhiều lớp cửa, nhất là khu vực nhốt bò tót, cánh cổng thép nặng hàng tạ được treo lên bởi sợi xích ròng rọc to bằng cổ chân. Dưới chân khán đài là con đường đưa các chú bò tót ra sân đấu, được thiết kế theo kiểu “một chiều” – tạo thành lối đi không thể quay đầu.
Là cái nôi của bộ môn đấu bò tót, Ronda còn lưu giữ những trang phục, di vật, hình ảnh của các đấu sĩ và các chú bò tót qua nhiều thời kỳ. Trong bảo tàng phía bên dưới khán đài, du khách có thể hình dung quang cảnh của những trận đấu bò tót nghẹt thở giữa tiếng hò reo vang trời của khán giả. Tôi đã đứng rất lâu trước những bộ trang phục cầu kỳ của các đấu sĩ và của tầng lớp quý tộc Tây Ban Nha ngày xưa, để tưởng tượng về quá khứ của họ…


Ở đấu trường ngày nay, người ta vẫn duy trì việc huấn luyện ngựa và tổ chức lễ hội đấu bò tót hàng năm khá nổi tiếng.
Dư âm ngọt ngào của Ronda
Vào một buổi chiều se lạnh, tôi đi lang thang trong những dãy phố cổ, ngắm nhìn những viên gạch của các nhà thờ, nhà nguyện, những ngôi nhà cổ xinh xắn, san sát bên nhau. Tôi cũng thử món đùi heo ướp với ly vang trong một nhà hàng ấm cúng nơi góc phố, rồi kết thúc chuyến cuốc bộ bằng một ly cà phê nóng tại một tiệm nhỏ nằm khuất trong ngõ vắng.
Ngày tạm biệt Ronda, tôi đứng trên công viên có hầm ngầm đi xuyên xuống lòng Cầu Mới để lưu vào ký ức hẻm núi hùng vĩ trong sương mờ và những ngọn đồi xanh mát, thoai thoải nằm bên cạnh dòng sông Guadalevín, một cảm giác kỳ lạ nửa thực nửa mơ mà tôi chưa bao giờ thấy.

Ronda tiễn tôi bằng những dải mây mỏng bảng lảng như sương, như một cái níu rất khẽ, đủ để người ta ngoái nhìn, đủ để hình bóng của những bức tường đá, những nhịp cầu cổ kính in sâu vào tâm trí.
Tôi rời Ronda mà biết rằng mình chưa thực sự rời đi. Thành phố ấy vẫn ở lại trong ký ức còn ẩm hơi mưa, còn vương chút lạnh của gió núi. Và tôi tự nhủ, sẽ có một ngày mình quay trở lại nơi này, có thể là khi trời ít mưa hơn, sương bớt giăng kín lối hơn. Nhưng với tôi, dù trong bất kỳ dáng vẻ nào, Ronda vẫn sẽ giữ nguyên cái vẻ bí ẩn và ngọt ngào của lần đầu gặp gỡ, một cảm giác không lặp lại, chỉ có thể được nhớ, và được tìm về…
Thái An
Nguồn vietnamtourism.gov.vn







